Động Địch Lộng, Ninh Bình

08:49 | 12/02/2018

Động Địch Lộng ở xã Gia Thành, huyện Gia Viễn. Động Địch Lộng được phát hiện khá sớm, vào năm 1739, cách nay gần 300 năm. Trong động có một khối đá giống tượng Phật, nên nhân dân lập bàn thờ Phật. Đến năm 1740, người ta mới chính thức xây chùa trong động để thờ Phật. Động Địch Lộng rộng chừng mười gian nhà. Trong động có nhiều tượng Phật, tượng La Hán, tượng Hộ Pháp, được đặt trên các bệ đá rất uy nghiêm. Trong đó có hai tượng Phật được tạc bằng đá xanh nguyên khối cao lớn.

Động gồm ba hang liền nhau. Hang ngoài thờ Phật, đến hang Tối, và hang Sáng. Trong động Địch Lộng, nhũ đá nhiều vô kể với đủ loại hình thù khác nhau: đây là chú voi đang uống nước, kia là hổ phục, phượng múa, rồng phun nước, khỉ cõng con... Mỗi không gian của vách động, trần động là một bức tranh nghệ thuật, một nét chạm khắc tuyệt diệu của thiên nhiên, của thời gian. Vào thăm động Địch Lộng ta có cảm giác như đang lạc vào chốn cung đình bằng đá được xây cất hàng vạn năm về trước. Điều kỳ diệu là nhũ đá ở đây màu sắc thay đổi theo hướng chiếu sáng của mặt trời, lúc bình minh có màu hồng, buổi trưa lấp lánh như pha lê và khi hoàng hôn về chuyển dần sang màu đỏ thẫm. Trong động có lối lên trời và có lối xuống âm ty. Lối xuống âm ty đầy huyền bí, những giọt nước từ những nhũ đá đều đặn rơi như một bản nhạc không bao giờ dứt. Động Địch Lộng là một trong những động đẹp của nước ta, vua Minh Mạng trong lần tuần du Bắc Hà đã ghé thăm động. Trước cảnh đẹp của hang động, nhà vua đã ban tặng cho động danh hiệu “Nam thiên đệ tam động”.